Cả 3 dụ ngôn trong Phúc Âm tuần này đều nói đến tìm: tìm chiên, tìm tiền, tìm con. Ba dụ ngôn đều muốn trình bày Thiên Chúa luôn yêu thương đi tìm chúng ta, và vui mừng khi chúng ta sám hối trở về.

  1. Yêu phải đi tìm. Trong đời, khi chúng ta càng yêu quý, gắn bó với người nào vật nào, thì khi mất người đó, vật đó, chúng ta càng tiếc xót. Người hay vật mà ta yêu quý đã trở thành 1 phần của đời ta, nên khi bị mất thì càng xót xa. Thiên Chúa dựng nên ta, yêu thương ta, coi ta là con của Ngài, nên khi ta lạc mất thì Chúa xót xa, tiếc lắm, tiếc đứt ruột. Vì tiếc nên Chúa phải đi tìm cho bằng được. Thiên Chúa luôn luôn yêu thương đi tìm con người.
  2. Tìm thấy thì vui. Và kinh nghiệm thực tế cho thấy khi đã tìm thấy người yêu dấu hay vật yêu thích thì chúng ta mừng lắm, mặt rạng rỡ vui tươi, miệng thốt lên sung sướng: tìm thấy rồi! Chả thế mà cả 3 dụ ngôn kết thúc đều nói lên niềm vui khi tìm thấy tiền, thấy chiên, thấy con. Niềm vui không chỉ của riêng mình, nhưng niềm vui muốn được chung chia cùng bạn bè lối xóm. Và khi Thiên Chúa tìm thấy người lầm lạc sám hối trở về thì niềm vui không chỉ giới hạn nơi trần thế mà còn vươn tới trời cao: cả triều thần thánh Thiên Quốc cùng vui. Thật đúng là: Và con tim đã vui trở lại…

Tạ ơn Chúa luôn yêu thương đi tìm chúng ta. Thế nên, đừng bao giờ chạy trốn tình yêu Chúa. Hãy để Chúa tìm ta về với Ngài hưởng niềm vui. Thiên Chúa vui khi đi tìm người tội lỗi sám hối trở về. Thế thì, xin cho mỗi người chúng ta thay vì cứ vui một cách vô tình khi hả hê chê trách, chỉ trích người lầm lỗi, thì hãy tạo dựng niềm vui bằng cách chạnh lòng thương cảm cùng Chúa đi tìm những người lầm lạc và giúp họ sám hối trở về. Amen.

Nguyễn Xuân Trường