Tôi và Hùng đang xắp xếp lại mọi thứ, thì tiếng cha Chính ngoài cửa vọng vào: “Hai Thầy đã xong chưa, mọi thứ ổn định rồi chứ? Chúng ta lên đường nào.”

Buổi tối trên vùng đất Cao Nguyên, những cơn gió nhè nhẹ lách qua những chiếc lá tạo ra những tiếng vi vu. Những âm thanh ấy như đang chào đón ba cha con tôi đi tới bản làng để mừng đại lễ Chúa Phục Sinh với các gia đình. Nơi đây có một họ đạo với chừng khoảng năm mươi hộ gia đình nằm rải rác, xa xa tôi mới có một gia đình. Người dân ở đây còn khó khăn, đến cái ăn cái mặc cũng không đủ. Cả làng  chỉ có duy nhất một chiếc ti vi, thì lấy đâu phương tiện để tham dự thánh lễ trực tuyến mừng Chúa Phục Sinh. Vậy nên, Cha Chính rất thương đoàn chiên nơi đây, gần một tháng nay theo lệnh cách ly, không có thánh lễ. Cha đã nghĩ rằng: “Chúa Phục Sinh rồi, người ta không thể đến được đây. Phải chăng Chúa muốn chúng ta tới thăm họ.” Cha thương những con người còn đang sống trong bóng tối của sự sợ hãi. Cha nói với hai anh em tôi: “Này hai thầy, chúng ta đi đánh thức họ.”

Thế là, Cha Chính kiệu Mình Thánh Chúa đi giữa, hai anh em tôi mỗi người một bên với nến sáng trong tay, cùng với những món quà đã được chuẩn bị sẵn sàng. Ba cha con lên đường cùng với Chúa Giêsu Thánh Thể ghé thăm từng ngôi nhà trong bản làng vùng Cao Nguyên. Thiết nghĩ rằng: đây là đoàn cung nghinh Chúa Phục Sinh tuyệt vời nhất từ trước tới bây giờ mà tôi được tham dự. Chúa đã sống lại, Người đi thăm từng nhà và từng tâm hồn. Điều này làm tôi nhớ đến đoạn Kinh Thánh  nói về hoạt cảnh Chúa sống lại hiện ra với Bà Maria Madalena trong lúc bà đang khóc lóc vì nghĩ rằng người ta đã lấy mất xác Chúa của Bà. Người đã hiện ra cho bà thấy, và cho bà biết Người đã sống lại, đã chiến thắng Tử Thần. Người còn nói với bà rằng hãy vui lên nào, đừng khóc nữa, hãy loan báo tin mừng Phục Sinh của Thầy cho muôn người.

Qua cái nghèo, cái bần cùng của đời sống người dân nơi đây, tôi đã cảm nhận cách sâu sắc rằng: có một Thiên Chúa đang trên đường đi. Ngài đi và trao ban bình an cho mọi người mọi loài. Và tôi tin chắc rằng Người đang cùng với chúng tôi  để loan Tin Mừng Phục Sinh cho muôn loài giữa một khoảng trời với những con người đang sống trong sự sợ hãi vì dịch bệnh. Thật hạnh phúc, bởi lẽ chúng tôi đến nhà nào thì trong nhà đó, mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để đón nhận Tin Mừng Phục Sinh. Mọi người đã đứng sẵn ở cửa chờ đợi, họ chờ đợi để đón Đức Vua Khải Hoàn. Người lớn vui vì được rước Mình Thánh Chúa trong ngày đại lễ. Trẻ nhỏ vui vì được rước nến sáng vào nhà, được nhận những trái trứng Phục Sinh, những món quà mà có lẽ chúng không hề nghĩ tới. Tôi đã thấy nhiều giọt nước mắt chảy dài trên những khuôn mặt khắc khổ vì xúc động. Và cứ thế từng nhà, từng nhà, những ngọn nến được thắp sáng, Chúa Giêsu Phục Sinh đi đến đâu ánh sáng tỏa lan tới đó. Hàng ngàn tia sáng nối tiếp nhau tạo thành dải sáng dài bao quanh họ đạo. Thật đúng như lời Kinh Thánh: “Dân đang lần bước giữa tối tăm, đã thấy một ánh sáng huy hoàng; đám người sống trong vùng bóng tối nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi” (Is 8,23b-9,3).

Sau khi cùng với Chúa Giêsu Phục sinh ghé thăm tất cả mọi nhà trong làng, ba cha con tôi trở về nhà xứ, mỗi người mỗi tâm trạng khác nhau, nhưng có một điểm chung là niềm vui tỏ rõ trên khuôn mặt mỗi người. Tôi đã thấy được nơi cha già Chính toát lên tình yêu lớn lao dành cho đoàn chiên. Qua đó, Tôi đã có được bài học về vị Mục Tử Nhân Lành, không quản ngại gian khó, băng qua núi đồi gập ghềnh bằng đôi chân đang bị đau nhức vì căn bệnh của tuổi già để đem Chúa đến cho mọi người. Cha là một người chăn chiên đã mặc lấy mùi chiên và luôn ở giữa chiên. Ngài luôn tìm mọi cách để dẫn chiên tới đồng cỏ xanh tươi.

 Đaminh Xuân Hồng